Translate

Hiển thị các bài đăng có nhãn Tạp văn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tạp văn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 7 tháng 3, 2015

TÔI VÀ... Ô TÔ



 Văn Công Hùng




Chỉ cách đây mươi năm, thú thật, tôi chả nghĩ mình sẽ có thể tự cầm vô lăng một cái ô tô, dù thực ra, thi thoảng đi đâu đó, tôi cũng đã từng tranh thủ chạy thử một tí, nhưng là chỉ để thử cảm giác tốc độ khi đường thật vắng và chú lái xe tự nhiên nổi hứng dễ tính với cách chạy chỉ một số duy nhất. Và chính vì lái thử thế nên mới thấy, làm chủ ngòi bút, bàn phím… dễ hơn làm chủ vô lăng. Và tặc lưỡi: thôi, cứ xe máy cho lành, đi đâu xa có người lái, mình ngồi trên xe đọc sách (cả làm thơ như anh Thăng nói), lướt web, ngủ, bâng quơ ngó nghiêng, thi thoảng phán vài câu để lái xe dạ theo, nó có tư thế… ông chủ hơn. Với lại, học lái mà không có xe để lái thì nó lại sẽ… quên. Có bằng lái mà khi có việc cần phải lái mà lại… quên cách lái, nó quê hơn rất nhiều không biết lái.


Năm nào đấy nhà văn Nguyễn Hoàng Thu bỗng dưng nổi tiếng vì bị… đốt xe. Vốn ông nhà văn này là phóng viên báo Thanh Niên, đã cùng vợ cũng là nhà thơ nhà báo của báo Tiền Phong cùng thường trú ở Buôn Ma Thuột, tham gia điều tra một vụ đụng đến đại gia. Nửa đêm có 2 đứa trẻ con lẻn vào nhà và phóng hỏa đốt chiếc xe của ông. Vấn đề là, cái xe của ông rất cũ, và trong xe thì nghe đồn là luôn có cả áo mưa và mũ bảo hiểm vì… dột. Còn chuyện lái xe của ông thì nhà văn Sương Nguyệt Minh đã chứng kiến bằng cách thề là không bao giờ ngồi trên xe ông Thu nữa, bởi đơn giản, ông chỉ đi tiến được chứ không thể lùi. Lần ấy đến một ngã tư để lùi vào khách sạn, ông không cách gì xử lý được bèn cứ… chạy vòng ngã tư, nghe nói phải hết xăng xe tự dừng và cả ông nhà văn tài xế lẫn ông khách nhà văn ngồi trên xe đều mặt xanh như tàu lá bước xuống nhờ cảnh sát giao thông xử lý hộ.

Nhà văn Nguyễn Một, là nhà văn thuộc thế hệ trẻ, coi việc lái xe như thò tay vào túi quần móc khăn mùi xoa lau mặt, nhưng khi tậu cái xe về, cú lái đầu tiên vào nhà đã khiến bảo hiểm thất thu đúng 38 triệu. Khi vào ông tạt nguyên cái gương chiếu hậu vào tường, hốt hoảng ông lao ra theo tư thế… xiên và toàn bộ thân xe hôn cổng.

Nhà văn Phan Đình Minh là người vừa chở tôi về nhà anh ở Cẩm Giàng  thì bị tố là khi lái xe vào nhà thì… không thể lùi ra được. Một thằng cháu được phái chạy xe máy ra ngã tư đứng bắt một chiếc tắc xi dừng lại rồi… trình bày, nhờ tài xế tắc xi cứu nạn bằng cách lùi giúp ra ngoài, tất nhiên phải trả tiền cho anh tắc xi, như một cách… ôn tập.

Tôi chơi với nhà phê bình Phạm Xuân Nguyên khá lâu, nói thật ngồi sau lưng để anh chạy xe máy chở mình trên phố Hà Nội bao giờ cũng như đánh cược tính mạng mình vào tay lái rất “lãng mạn” của anh, thế mà một ngày, anh chễm chệ trên một con ô tô xịch đến một cuộc họp khiến ai cũng mắt tròn mắt dẹt. Trước đấy tôi nhớ, có một cuộc bạn bè ngồi với nhau, có ai đó gọi cho Nguyên, anh bảo đang tập lái xe trên Xuân Mai thì ai cũng cười vẻ như… trời sắp sập.

Giờ thì rất nhiều nhà văn tung hoành trên ô tô. Mỗi khi ra Hà Nội công tác, thế nào cũng có một nhà văn đàn anh xung phong cõng tôi đi chơi bằng xe, và, chưa thấy ông nào phải thuê người lùi. Kinh hơn, có chuyến ông nhà văn Nguyễn Xuân Hưng, giám đốc hãng phim Hội Nhà Văn Việt Nam, để tiết kiệm kinh phí, lần đi làm phim xuyên Việt, ông trực tiếp cầm lái luôn, nghe nói tổng cộng chuyến ấy ông lái gần 3 nghìn cây số, mà vừa lái vẫn làm giám đốc, chỉ huy đoàn phim, chứ lái xe chuyên nghiệp, đến nơi là nghỉ, là chơi, kệ các ông làm gì thì làm. Cũng như thế có lần tôi được đón nhà thơ Nguyễn Duy tại Pleiku, cũng là nhờ… xe. Ấy là nhà báo Tâm Chánh, thời ấy là Tổng biên tập báo Sài Gòn tiếp thị, mua một chiếc xe mới, bèn… giao cho nhà thơ Nguyễn Duy bóc tem, bằng cách chở thêm kiến trúc sư nổi tiếng Nguyễn Trọng Huấn, nhà văn Nguyễn Trọng Tín và vài người nữa, chạy xuyên Việt chỉ để… nhắm rượu. Đến tất cả các lò rượu, vùng rượu nổi tiếng khắp đất nước, uống rồi bình và viết.  Khi đi ra thì chạy đường số 1 còn khi về chạy đường Trường Sơn. Lần nữa, tôi được nhà thơ Nguyễn Quang Thiều cho ngồi trên con xe X6 của ông. Thấy thì nó cũng hơi… giông giống mấy con xe tã mà tôi hay được đi, nhưng khi hỏi đến giá thì tôi mật xanh mật vàng, và mới bắt đầu tìm hiểu X6 là gì?

Lại có lần tôi đi Bản Lác, Hòa Bình, qua khá nhiều đèo nguy hiểm mà ớn nhất là dốc Cun. Lái xe là nhà văn nhấp nhỉnh 70 Hà Phạm Phú. Ông nguyên là giáo viên đại học kỹ thuật quân sự, con xe lại mới, tay lái vẫn mượt vì khác các nhà văn nhà thơ khác khi lái xe (trong đó có tôi) là chỉ biết lái, ông hiểu rõ tại sao nhấn ga xe lại chạy được, tại sao khi phanh thì xe dừng và vì sao khi xoay vô lăng thì xe lại vào cua. Đừng tưởng là nói chơi, mà khi anh hiểu rõ tính năng kỹ thuật của xe, cũng như công dụng của từng bộ phận thì sự tự tin nó tăng lên gấp bội. Và đi kèm nó là sự an toàn…

Và thế là tôi bỗng… mê xe, muốn học lái xe, để tự mình điều khiển một con xe, bởi nhìn cái dáng lơ ngơ lóng ngóng của tôi, một hôm vợ khích: ông mà biết lái xe tôi rút tiết kiệm, chi hẳn cho ông 100.000.000 (một trăm triệu) mua lấy một con xe mới nhất hiện đại nhất mà chạy (vợ tôi thấy lũ bạn tôi toàn chạy xe vài chục triệu nên tưởng trăm triệu là nhất quả đất rồi).

Thế là một ngày đẹp trời, tôi rủ 3 gã nữa nộp hồ sơ, toàn bọn lơ ngơ, một nhạc sĩ, một nghệ sĩ nhiếp ảnh và 2 nhà thơ.

Hôm đầu tiên có một cái lễ nhỏ giữa 4 ông học lái. Ông lớn nhất 58 nhỏ nhất cũng 54 tuổi. Ăn sáng, đóng thêm một ly lấy khí thế rồi xuống sân tập. Thầy dạy đánh xe ra, giải thích 4 anh sẽ học ở xe này. Xe này là tôi và một anh nữa góp vào với trung tâm nên ngày nào các anh học thì… đổ xăng chạy (thực ra tiền xăng xe học đã tính vào học phí rồi, nhưng thôi, thầy đã nói, cứ Ok cho nó vui vẻ cả làng). Rồi nói qua loa về ga, thắng, côn xong hỏi anh nào lái trước. Ba anh kia ngúc ngắc nhìn nhau, tôi hùng dũng bước vào. Và thế là… Driver.

          Cuối buổi tập đầu tiên thì mời thầy đi nhậu, và tôi hùng dũng tuyên bố sau ly rượu thứ 5: nếu rớt 25% thì là phần của nhà thơ Phạm Đức Long, anh này cầm vô lăng cứ vặn chéo như đang Gangnam Style, mặt mũi căng thẳng, xe cua hướng nào thì miệng méo theo phía ấy, mỗi khi thắng thì chồm người lên phía trước, chống hai tay vào vô lăng, đầu gí sát vào kính. Rớt 50% thì phần của Nghệ sĩ Nhiếp ảnh, anh này rất cẩn thận, cẩn thận đến mức, nổ máy xong ngồi… ngắm, mãi không vào số, hỏi sao thế, bảo từ từ cho hết… run đã. Anh này có tài hết ngày thứ nhất vẫn chưa phân biệt ga với thắng. Và vì thế tôi mới biết vai trò của cái thắng bên phụ của xe học lái và tại sao thầy luôn phải ngồi phía ấy. Còn nếu rớt 75% thì là phần nhạc sĩ. Lão này mãi mà vẫn không biết hạ thắng tay, mỗi lần cần hạ thắng tay là một lần… nói tiếng Đan Mạch. Thầy cáu thì hắn dọa: tôi còn nóng hơn thầy nhé, đừng dọa nhau…

 

Nói thật là tôi… không học lý thuyết. Hồi ấy thi đang còn dễ, có thể “giúp” được. Tôi nói với mấy ông bạn bên sở Giao thông: Tớ không học lý thuyết đâu, vì với khả năng của tớ, khi chạy tớ sẽ hiểu các biển báo nói gì và chạy thế nào là đúng luật, còn thực hành thì tớ sẽ học thật ổn để thi, không nhờ vả gì…

          Nhưng đến lúc thi thì hình thức thi mới bắt đầu có hiệu lực, ấy là toàn bộ quá trình thi xử lý bằng cảm ứng, lý thuyết chấm bằng computer và truyền trực tiếp ra ngoài cho mọi người cùng giám sát, con ruồi bay cũng không lọt. Và nhờ thế mà tôi mới biết rằng, học lý thuyết trên mạng online cực kỳ thú vị, y như chơi game.

          Mấy tháng trời, cứ thứ 7 chủ nhật là chúng tôi quần ở sân. Một hôm thấy T.H phóng viên báo Thanh Niên cũng đang bặm môi bặm lợi vặn vô lăng, hỏi học lâu chưa, nói mới 2 tuần, có người ở sở Giao thông dắt xuống… gửi, nên chỉ tập mấy hôm rồi thi. Hôm ấy xe đang đề pa dốc, hắn gồng người thế nào mà cái xe lao… ngang, như xe tăng công đồn. Thế mà rồi hắn thi trước bọn tôi đến mấy tháng, và đậu, mua ngay con xe chạy ầm ầm.

          Nói nhanh để bạn đọc yên tâm là cả bốn đứa chúng tôi không đứa nào… đậu ngay lần đầu. Mua vé thi lý thuyết, 3 ông đậu, ông Long rớt. Vào thi thực hành cảm ứng, tôi vào đầu tiên. Thắt dây an toàn. Véo von hát, giơ tay chào ban giám khảo, tiếng loa ngọt nghẹt: Xe số 5 vào thi. Thì vào. Đánh xi nhan, tắt xi nhan. Ổn rồi. Nhường đường cho người đi bộ. Ổn luôn. Đề pa dốc. Chuyện nhỏ. Ngay buổi học đầu tiên tôi là người duy nhất trong 4 đứa chơi thắng chân chứ không dùng thắng tay như bài dạy, và xử lý như chuyên nghiệp từ hồi ấy. Vào cua để vượt hàng đinh. Dừng lại một tí, ngắm nghía, thẳng tưng rồi, cho xe bò tới. Được nửa hàng đinh con Maika léo nhéo: bạn đã đi ra ngoài. Bạn đã thi trượt. Xin mời bạn đánh xe về nơi đỗ. Ông nhiếp ảnh thì đến đề pa dốc cứ đứng ì ra, lại con Mai ka thông báo: Đã hết thời gian, mời bạn đánh xe về nơi đỗ. Ông nhạc sĩ thì vào chuồng leo luôn lên… thành chuồng…

          Tất nhiên là không ai bỏ cuộc, tất cả vẫn hăm hở nộp tiền thi lại. Và lạ kỳ chưa, cái ông tưởng 100% là rớt lại là người đậu đầu tiên. Ông này đi một lèo về đích, chỉ bị trừ 5 điểm. Khi xuống trả xe, toàn bộ người ông ướt đẫm, kể cả… tất. Và, cái người mà từng tự hào là nếu 100% rớt thì mới tới lượt tớ là… tôi thì lại là người đậu cuối cùng sau… 5 lượt thi. Tất cả đều tại một chỗ duy nhất: vượt hàng đinh. Đi qua thì đương nhiên là đậu, leo lên vạch thì bị trừ 5 điểm, nhưng tôi, cả 4 lần đều… đi ra ngoài, dù biết là trong hoàn cảnh ấy, đi ra ngoài khó hơn đi vào trong, và đi dễ nhất là cán vạch. Thế mà vẫn cương quyết đi ra ngoài, đến 4 lần. Nhưng thi là thế. Có 1 anh đại tá quân đội cũng thi… 4 lần, bảo tôi đứng trước hàng ngàn quân, hô phát nó im phắc, chúng nó run chứ mình lạnh băng, thế mà ngồi vào cầm lái lại run hết tứ chi.

          Cái đoạn khám sức khỏe để học lái cũng buồn cười. Họ vẫn sử dụng thông tư của bộ y tế từ cái thời lái… com măng ca và Zin 3 cầu nên quy định nam phải trên 1,6m, nữ trên 1,55m. Mà loại này giờ lái xe nhiều lắm. Thế là tất cả đi… mua giấy khám sức khỏe. Xe bây giờ nó trợ lực hết. Thấp thì điều chỉnh cho cao, ngắn thì điều chỉnh cho dài, tay lái trợ lực nhẹ hơn vuốt tóc… thế mà vẫn áp dụng cái quy định lỗi thời đến mấy chục năm để hành nhau.



          Cũng nói thêm, giờ thi toàn bộ bằng coputer nên việc thi lý thuyết và sa hình không thể tiêu cực được, không phong bì phong bao gì hết, nhưng thi đường dài thì vẫn còn. Đây là công đoạn duy nhất đến giờ còn thi bằng cảm quan người chấm. Nghe nói sắp tới cũng sẽ tự động hóa. Hầu như ai sau khi thi đậu lý thuyết, sa hình, đến món này cũng được thầy dạy gợi ý: nộp 1 triệu chống trượt- và thực tế thì chưa thấy ai thi trượt đường dài. Ông thầy dạy biết tôi là nhà văn nhưng vẫn gợi ý nộp 1 triệu. 3 tên kia nộp, tôi bảo tôi quen nên không cần. Và tôi điện cho ông bạn là lãnh đạo sở: tôi không tiếc tiền, nhưng không thích chung chi vớ vẩn, ông nhắc hội đồng chấm chính xác hộ tôi. Ông thầy lại dặn: Thế thì anh thi sau nhé. Một vòng thi 2 người, người lái đi người lái về, anh đợi người kia đi rồi anh lái về cho chắc. Đến lúc thi, nghe đọc báo danh xong tôi chui vào ngồi trước tay lái luôn, chấp nhận thi trước. Anh giám khảo ngồi sẵn trong xe, còn trẻ, tôi chào rất to nhưng mặt vẫn đăm đăm không trả lời. Cái xe thi đường trường là loại xe sản xuất chắc ngang thời… U oát, cái gì cũng nặng, từ ga, côn, số đến vô lăng, cả còi cũng bấm hết cỡ mới kêu. Thắng thì mới khẽ đụng vào đã đứng khựng lại. Suốt quãng đường lái tôi nói chuyện với anh thi cùng ngồi ghế sau chứ ông giám khảo vẫn không nói gì. Khi tôi kêu cái gì trên xe cũng nặng anh này gắt: nặng gì mà nặng. Đến lúc xuống xe tôi chào và hỏi: anh lái được không em? anh này gọn lỏn một câu: yếu quá. Yếu cũng kệ nhé, đây không do dự nhé. Bước đến bàn để ký tôi hỏi cậu thư ký: anh về được chưa em, ý văn học là anh có đậu không? nó cười rất tươi: Dạ anh về đi. À mà anh làm gì ạ? anh là nhà văn. Thảo nào thấy sếp gọi…

          Mấy ngày sau thì tôi có bằng, ông thầy mang đến tận nhà, tất nhiên là tôi, cũng như mọi người, lại có 1 phong bì cám ơn ông…

          Và ngay sau đấy thì tôi nhận 100 triệu của vợ để “mua con xe mới nhất, đập hộp, nhập khẩu, hiện đại nhất bây giờ”, và đi mua xe, có điều tôi phải méo mặt mượn thêm 400 triệu nữa để giải quyết lệnh của vợ. Tôi may mắn hơn các đàn anh từng cho xe vào gara, là ngay sau khi mua xe, làm một cú một mình một xe đi Phú Yên, cả đi và về hơn 600 cây, và… an toàn. Và đến giờ xe cũng mới chỉ một lần vảo xưởng để tút lại tí đầu bị xước. Có khi là tại thi lại nhiều nên tay lái nó… cứng cũng nên, vậy nên nếu thấy ai thi lái xe phải thi lại nhiều, chớ vội cười bạn nhé…

Chùm ảnh dưới đây là nhà báo cự phách Huỳnh Dũng Nhân chỉ đạo: Ông phải chụp mấy cái ảnh, một cái đang bơm xe (Ông em là Ng Bác Thạch, Pgđ sở XD GL một hôm bảo: Muốn xe đẳng cấp phải có cái bơm trên xe, để em tặng bác 1 cái, và thế là hắn lụi hụi gửi mua rồi mang đến tận nhà tặng), một cái lau kính xe như lau mặt người yêu, và 1 cái ông đang vẫy tay sang đường như ông đang lái xe ở thế kỷ 18 ấy, hehe...
     


                                                              
         
 
Được đăng bởi Văn Công Hùng


Thứ Hai, 16 tháng 2, 2015

Chuyện Thằng Bờm




Chuyện Thằng Bờm

Hồi còn nhỏ , tôi được nghe bài vè về Thằng Bờm , có nhừng điều chính như thế này :


Nghĩa là anh Bờm chịu đổi cái quạt mo của hắn để lấy nắm xôi của Phú Ông ?
Tại sao ? Câu trả lời là, có lẽ vì những năm đó hạn hán trời làm qua' nóng ( dĩ nhiên chưa có máy lạnh điều hòa không khí!) ; vả lại chắc là mất mùa : dân tình đói khổ quá ?
Phải nói cái quạt mo làm bằng bẹ cau , vừa nhẹ , vừa mát khi phe phẩy . Phú Ông giầu có , nên thich cái gì thì muốn được ngay... Phú Ông cần gió mát trong khi Bờm đói...Mà những thứ kể trên để « câu » Bờm là những điều dân gian hằng mong ước thời đó ; có nằm mơ
nhiều khi cũng không được !


Bây giờ  tưởng tượng câu chuyện được tiếp tục ; và tôi xin kể theo như sau:







1
Phú Ông có một Tiểu Thư
Đẹp như Tiên Nữ  « Tố Như » ra tuồng
Bờm ta coi bộ thèm thuồng
Ngày đêm mơ ước dở tuồng « Con Heo »
Nhưng mà nhà trống, vườn teo
Làm sao được chuyện « ếch trèo cành Hoa » ?!.
2
Một đêm Thu mát , lầu xanh
Tiểu Thư thơ thẩn vén mành xem trăng
Bỗng đâu tiếng sa'o tung tăng
Nào như quyết rũ , nào hăng gợi tình .. 
Tiểu Thư nghe bất thình lình ,
Mê như điếu đổ ...vật mình suốt đêm


Hôm sau dò hỏi thử xem
Thì nơi tiếng sáo thần tiên : nhà Bờm !
3
Bờm ta nghe chuyện nghĩ rằng :
Đây là dịp tốt để Nàng lấy ta (?)
Trầu Cau , lễ vật đưa qua
Xin cưới Cô Gái Nết Na về nhà
Phú Ông giờ cũng cười xòa :
Không (con)trai, được rể(cũng)là tạm yên 
4
Sự thật ai có biết không ?
Thì ra đêm ấy có ông Việt Kiều
Trọ nhà Bờm , mới thổi Tiêu  (*)
Ai ngờ đem lại được điều tốt thay !.







 

(*) : Tiêu là sáo  tre. Sáo này lão VK mua được trên internet... tự bên Mỹ  (N.Y) làm, (V.V.)....Mà lão VK cũng chỉ biết thổi sơ sơ thôi, phần nhạc còn lại trong đêm khuya là lão nghe..DVD đấy !


Chú Ý và Yêu Cầu :


Thường tình thì người ta nhận được bài ( hay hình ảnh , tin tức) trong internet) ; xem qua , xóa đi ,hay chuyển cho bạn bè nếu ngộ nghĩnh , đáng đọc.
Tôi đề nghị , các bạn nhiều tưởng tượng , giỏi chữ nghĩa ,  viết tiêp hộ tôi câu chuyện này , từ lúc   Bờm đã chịu đổi cái quạt mo cho Phú Ông và về sau …(bằng thơ , hay chuyện thường ) cũng được ?
             Cốt là cho vui...Nên có tính cách dí dởm, hài hước ... . Tiê'u lâm cũng được .
        Tránh tính cách chửi bới chính trị , tôn giáo , qua' khích , dị chủng , v...v...
              Để giữ hoà khí và chơi với nhau lâu dài...


Mai Thế Đức (Paris)

Thứ Bảy, 27 tháng 12, 2014

Thăm Công quốc Luxembourg cuối năm 2014


MAI THẾ ĐỨC (Paris)
 bài của tác giả gửi cho blog Mai Trạch và gia đình



Hôm sau : Saarbruck – Luxembourg  
Từ  Saarbruck đến Luxembourg  cách độ 100 cây số . Đi xe hơi thì tiện hơn. Và cũng mất vào khoảng 1 giờ. 
Thời gian này giúp tôi tìm hiểu  ít nhiều về  xứ và tỉnh Luc-xem-Bua nhờ xem tài liệu lấy của CQ Du Lịch   
 Xứ Luxembourg :  Về Diện Tích :chiều dài chừng 80 km (B-N) và chiều rộng :60 km (Đông-Tây)            
chừng 2500 km²  là nơi có thể ở và trồng trọt  /  Dân số thì ước lượng :550.000 ngừời  .
 Là một xứ sáng lập ra Cộng Đồng Âu Châu,  Luxembourg bị kẹt giữa các nước Đức (Đông ) Bỉ-Hà Lan (Bắc) và Pháp (Nam)- Ba con sông   : Moselle(chính),Sure, Our, làm thành biên giới thiên nhiên với các nước láng giềng.
Có Kinh Đô-cùng tên- tuy diện tích  nhỏ (xem dưới)- nhưng cũng là một đô thị quan trọng của Âu Châu ,nơi có Tòa án Cộng Đồng Âu Châu ; Nhà Ngân Hàng Âu Châu về Đầu Tư , Pháp Viện Kế Toán Âu Châu. Tất cả đã xử , ra nhiều đạo luật , phát hành nhiều quyết định quan trọng cho Âu Châu và có khi cho cả hoàn cầu.
Tỉnh Luxembourg :   Diện Tích :30 mẫu / Dân số : 100.000 người (số công bằng là 1 nửa đàn ông /1 nửa đàn bà ; nhưng có khi 35 % người bản xứ , mà 65% là người các nơi tới). 
Xứ và Tỉnh đặt trên một vùng cao nguyên (Ardennes) , it đất mầu trồng trọt (độ 50 dân/km²) nên chỉ có thể xây cất đô thị , kỹ nghệ công nghiệp , ít chăn nuôi , du lịch và chuyên về nghề nghiệp ngân hàng.
Thành Phố ở trên một khu đất cao ,liên lạc với bên ngoài bởi nhiều lối ra vào,với nhiều cầu đá và sắt. Sau khi để xe bên ngoài , chúng tôi  phải qua một khu vườn bón sới, trồng trọt rất công phu , tên là « Khu Vườn Pháp ». Như vậy phải chăng về quá khứ đã có nhiều liên lạc với nước Pháp ?
Theo thăng trầm của lịch sử thì  Luxembourg  liên tiêp bị lệ thuộc chính quyền các nước lân cận như : Pháp (1443,1684) / Tây Ba Nha ( 1506,1698) / Áo,  (1714) , Hoà Lan (1831) / Đức Quốc Xã (1914,1939) ;Chỉ được độc lập it năm như 1861 .Nhưng từ 1948 đã gia nhập vào Cộng Đồng BeNeLux và năm 1950 đã gia nhập Cộng Đồng Âu Châu … Điều nữa làm tôi chú ý là lá cờ của xứ này – treo bên nhiều cờ ngoại quốc ở cổng vào- cũng ba mầu : - xanh , trắng , đỏ -như cờ Pháp (từ trái sang phải) nhưng lần này từ trên xuống dưới, tựa như  lá cờ Pháp được quay 90 độ từ góc dưới, ngược kim đồng hồ (xem tài liệu 2).                                                                      
Buổi sáng hôm đó , tại đây chúng tôi đi thăm viếng 3 phiên chợ cuối năm : Chợ1 ở trung tâm thành phố,                 
Chợ 2 :thường xuyên trong năm ;còn chợ 3 cạnh bờ sông nơi có nhảy múa dân  gian(xem Tài Liệu 2).     Muốn như vậy phải lần lượt qua các nơi như :trung tâm ,phố cổ , cung điện nhà vua ,vì đường nhỏ, gần như phải đi một chiều :                                                                                                                                                -  Trung Tâm (xem ảnh) : tại đây có nhiều tòa nhà lịch sự , những cửa hàng sang trọng ( Louis Vuitton , Hermès, Chanel,…) Rất nhiều du khách , phần đông Á Châu ,Trung Đông , mua  hàng hóa xa xỉ phẩm, chụp ảnh nhộn nhịp làm tôi suy nghĩ  là mấy người  đàn bà của Hải Quan Hỏa xa Pháp Paris làm việc cũng có lý (khám xét chuyện mang nhiều tiền để tiêu trong dịp này !) .   Sau đó chúng tôi gặp chợ1
4
Chợ1 : tại đây , nhiều căn nhà bằng gỗ được tạm thời nhanh chóng dựng lên trước những xe camiông giữ đồ.Cách trưng bầy có vẻ lòe loẹt ,màu sắc xanh đỏ, tươi vui cho ngày hội sắp đến.Phần nhiều họ bán đồ ăn  (đặc sản địa phương ), bánh kẹo, đồ trang trí, cho ngày Lễ Noel, các đồ trang sức , lưu niệm…. Vài cửa hàng đã bắt đầu đốt gaz để nướng những dồi -thịt hay những kẹp-thịt-sống….Khói lên um tùm,khét lẹt . Những thùng rượu bia , rượu vang đỏ đã được khui ra , đổ vào ấm, nồi lớn ,để được đun lên , với các gia vị như quế , đinh hương làm thứ uống nóng…Dân chúng bắt đầu đến…Âm nhạc đã nổi lên…
- Cung Điện Hoàng Gia.  Người ta bảo nên đến lúc quân lính thay phiên canh gác,vì khá ngoạn mục, nhưng  khi chúng tôi tới thì chỉ thấy có một người lính canh , y phục cũng tầm thường , không hấp dẫn lắm . Còn Cung Điện Hoàng Gia thì không được xem kỹ lưỡng vì bị sô đẩy bởi nhiều du khách muốn chụp ảnh làm kỷ niệm,xét ra cũng nhỏ (xem ảnh) , mà ở ngay sát vệ đường phố qua lại . Nhiều hôm thấy cả người của Hoàng Gia tại lan can. Đây là kiến trúc từ xưa , cho một Công Tước …Mọi người hơi chán nản ; nhưng riêng tôi lại thấy cảm phục những người cầm quyền xứ này : ngày nay đã không lạm phí ngân quĩ của dân chúng để xây cất những tòa nhà mới nguy nga , đồ sộ…thay cho nhà vua hiện tại.
Chợ thứ 2 : cũng không xa đây lắm và cũng không có gì đáng nói . Thật ra chợ này họp suốt năm  , trên một bãi đậu xe, vào ngày nhất định trong hay cuối tuần . Nhân dịp sắp có Hội nên trang trí thêm : những cây trồng trong bồn gỗ ,cờ, bảng quảng cáo…Người bán cũng là những người quen (quần áo, soong , chảo, dao nĩa) ;bây giờ bán thêm những hàng hóa ngày hội (bánh trái , hoa quả,mạt ong , rượu, những cây thông nhỏ , bọc trong túi bằng nhựa ) . Chợ 2 to hơn Chợ 1 nhiều nhưng không ấm cúng , sang trọn…Xa chút nữa , đến một nơi khoáng đãng , trông xuống thung lũng thì thấy những lâu đài , nhà cổ bằng đá , gỗ kiên cố , bên cạnh một giòng sông hữu tình ( xem ảnh-Tài Liệu 2)
Sau khi nghỉ ngơi , tĩnh dưỡng ở đây , chúng tôi tiếp tục đi thăm tỉnh tại Chợ Thứ 3 

Chợ Thứ 3 : Đây mới đúng là một chợ cuối năm : ngoài các sạp bán đồ cho ngày hội , với các trang hoàng náo nhiệt,chỗ này lại có một dàn nhạc sống với các nhạc viên   đang thử , sửa soạn nhạc cụ để biểu diễn .  Các ông già  bà già , y phục địa phương sặc sỡ , đang tập dượt theo tiếng nhạc (xem Tài Liệu 3 dưới đây)







Khu Bàn Giấy Ngân Hàng :sau khi xem xong chợ 3 , đã đến trưa . Bọn tôi ăn uống điểm tâm qua loa với bánh mì , súc sích thịt bò nướng , với mu-tác , mỡ màng , không ngon gì cả.May mà có thứ rượu vang nóng cho dễ nuốt ;rồi1 thứ cà phê chua lè , không sao bằng « nâu nóng Trung Nguyên với sữa Ông Thọ của ta( !)
Tất cả cảm thấy mệt mỏi , buồn ngủ …Vì vậy không đi tham quan xóm bàn giấy ,nhà Ngân Hàng(xem  ảnh). Mà có đi cũng chẳng thấy ích lợi gì : điều này mấy người trong Cơ Quan Hải Quan Hỏa Xa Paris không có lý , vì chúng tôi không có tiền mặt để rửa , như họ phỏng đoán !  
 Hai ngày ngắn ngủi , chuyện đi chơi , thăm viếng- không khí, sửa soạn- chợ Noel tại Đức   cũng mang lại nhiều ấn tượng mạnh mẽ. Những điều tôi học hỏi được ,cũng khá hữu ích tuy không đầy đủ ,hoàn toàn.   Vậy bạn nào biết hơn về Đức và Lục Xâm Bảo chỉ dẫn hay bổ khuyết cho.
Điều làm tôi mừng là tình trạng nước Luxembourg- tuy bé nhỏ , bị các nước to vây quanh  , nhưng những chính phủ đã khôn-khéo lèo-lái định-mệnh dân tộc mình để không bị lệ thuộc ai - được phồn thịnh , no ấm lâu dài   …Hình như Chợ Noel ở Strasbourg (Pháp) còn đẹp , rộng lớn , hơn nhiều các chợ ở đây ? Mong là năm tới  có điều kiện để đi thăm  chợ này.
Mai Thế Đức
 Paris đầu tháng 12 năm 2014                                                                                                                                                                                                                    Documentations :Turisme Office / Saarbruck / Germany)
Bài liên quan : http://vi.wikipedia.org/wiki/Luxembourg